Tập thơ: Minh Tâm


TUỆ MINH
Quảng Kiến Nguyễn Việt HồngKhông đây là chẳng có chi,Có thì cũng chẳng là gì nên Không,Không đây chẳng phải có-không,Có là Diệu-Hữu, Không là Chân-Không.Bài 1.Chùa Giải Oan đây Đức Quan ÂmNghe cầu và cứu độ chúng sinhAn vui giải thoát hết não phiềnĐến cửa thiền người người tu thiệnĐây suối nguồn cam lộ thiêng liêngNghe Phật sinh linh quy Chính PhápVững lái thuyền từ qua biển khổBên kia: Bờ giác đến nơi rồi.Bài 2.Oan oan giải giải oan đâu giảiThân, tâm, ngã, pháp ấy: Chân KhôngTrí, ngôn, đắc,hành: là Vô tướngQuá khứ hiện tại đến vị laiThuận theo chính Chân vốn không mêNguyện tu Phật thừa là vô ngộBờ mê huyễn hóa như trò dốiThuyền từ phương tiện độ chúng sinhBến giác an trụ mà vô trụ.













Bài 3.Tới Thiên Trù ban trưaChùa rộng Đạo hữu thưaTam Bảo đông người lễĐã ai thấy Phật chưa?Vạn vật vốn bất sinhVạn sự nguyên bất diệtLễ Tam Bảo là lễ,
Lễ Phật tại Tâm mình.













Bài 4.Tùy duyên đối cảnh không đảo điênPhóng xả tạp duyên nỗi ưu phiềnTa tạm ở đây nơi trần thếHương Tích nghe Tổ pháp Định thiền.Bài 5.Khiêm nhường là có giải thoát tâmPhóng xả muôn duyên : tự tại tâmĐối cảnh gặp nhân : tâm bất loạnTừ Bi cứu độ : kiến Chân Tâm.Bài 6.Tới bến đục trong nắngĐục trong là tại tâmNay ta về lễ PhậtTâm, Phật : có xa gần ?Tâm ta đồng tâm PhậtGiác ngộ : thiện Phật tâmTrong đục : tâm biến hiệnPhật tâm : chẳng trong ngoài.



















Bài 7.Vi diệu nhân duyên Phật đản sinhHằng giang: một dải nối bao miềnSen vàng bảy đóa: đôi chân ngọcMầu nhiệm cơ thiền: độ chúng sinhBài 8.Ngũ hương bảy đại: tự miên miênTam giới gian nan: ấy chẳng phiềnPhúc thọ vô biên: nguyện độ chúngTư tu văn cách thượng thừa thiền.Bài 9.Phù phiếm: là rỗng khôngThật Chân chính: Chân khôngTướng huyễn kia: giả huyễnChính thiền Định: Dung thông.



















Bài 10.Nguyện độ chúng sinh chẳng buông lơiDù cho trải đến mãi vạn đời…An vui, may mắn: là chính nghĩaTheo bước Như Lai tới nơi nơi.Bài 11.Phật tính xưa nay vốn vẫn đồng,Mênh mông biển pháp tự viên thông.Suy đi nghĩ lại thành ma chướng,Vô lượng sắc tướng chỉ một tông.
Phân biệt Tây Đông thôi đứng lại,Tâm này khóa chặt chớ lông bôngBao giờ công đức đều viên mãn,Pháp tính viên thông ấy Chân Không.


















Bài 12.Chính quán Quan Âm đã luyện tu :Quán Chân đã phá hết lao tùQuán tâm thanh tịnh không còn nhiễmQuán Từ, bi quán : hết mê nguQuán Chân Trí Tuệ : là tinh tiếnQuảng đại Phật thừa : nguyện tịnh tuChính tín chúng con : nghe Phật dạyMuôn đời, muôn kiếp : khó không từ.Bài 13.Tu thấy Chân tâm mới thật tuSáu trần : vô trược, sáu căn thuNhậu ăn, tà dục là: mê muộiHám lợi, cầu danh sẽ : hỏng hưBiết đủ, biết dừng đây sự thựcChấp thường, chấp đoạn đó là nguNguyện cho thế giới thêm thanh tịnhTà chính phân minh, rõ thật hư.
Bài 14.Muôn sự chẳng có người với taNhân duyên chưa có Quả đâu raƠn thầy, nghĩa bạn là vô lượngĐồng đắc lạc bang : thoát Sa bà. 














Bài 15.Tam quan ba cửa,Không ngoài, không trongCó Không, Có Giả là Trung đạoNhất tâm tam quán thượng thừa thiềnKhông đây : là chẳng não phiềnGiả là : Tâm quán thoát miền vô minhTrung này : Không chấp nhị nguyênKhông còn đối đãi : chu viên đạo huyền.Bài 16.Thế sự hơn nhau cảnh đèo bồngThầy trò, bố mẹ, vợ với chồngNằm nhà hết việc chân duỗi thẳngThịt béo, say sưa : ngã chổng môngBữa nọ quyền to hô và hétGiờ đây thất thủ bước nháo nhôngXưa nay được mất đều cũng thế“Biết đủ” sẽ hơn lắm gai chông.Bài 17.Quán thân bất tịnhSự vật tướng tâmHuyễn huyễn minh minhChẳng mình chẳng vậtThân là bất tịnh.Thụ quán là khổKhổ hạnh là tàCó vui, sẽ khổThế tục mãi khổQuán thụ thị khổ.Quán tâm vô thườngChạy khắp mọi đườngTạo lắm tai ươngChấp thường chấp đoạnCõi tục: vô thường.Quán pháp vô ngãSinh diệt giả dốiDuyên diệt, duyên sinhNgười không, ta chẳngLuân hồi: vô ngã.


















Bài 18.Vì tối cho nên phải thắp đènÍt nhiều thấy cũng đã quen quenBuồn vui sướng khổ sinh rồi diệtCao thấp được thua đỏ lại đenNgu muội đắm chìm vào danh, lợiTham lam, sân giận hóa nhập nhèmNói nghe làm thiện: là tinh tiến
Vì tối cho nên phải thắp đèn.Bài 19Giác Ngộ khi xưa cội Bồ Đề,  Thế Tôn tỏ rõ đường về Chân Như.  Chúng con giờ cứ huyễn hư,  Đuổi hình bắt bóng cũng từ tâm mê. Nơi xa con đã trở về,  Nơi đây cõi Phật Bồ đề tâm linh. Đạo tràng vang vọng lời kinh,  Xóa trong con những ngục hình thế gian. Ngày xưa sinh tử gian nan, 

Ngày nay ơn Phật Niết bàn nguyện tu. 


Bài 20Thân xác hao gầy há đáng than Phải chăng Hạc cả lánh gà đàn Tiền tài danh vọng nào ai chẳng!? Một niệm tu hành sạch thế gian.Bài 21Chẳng phải Xuân về mới trổ hoa, Cũng từ Xuân đến, tết nhà nhà. Tình người tính cảnh, đâu phân biệt, Đời Đạo một nhà, không tách xa. Mùa Hạ hoa tàn, Xuân lại nở, Mê mờ trí tuệ, học thông ra. Phải chăng Xuân Hạ vòng xoay ấy, Tỉnh thức đêm ngày mới chính ta.Bài 22Tịnh độ tự tâm thành, Đạo tràng : chốn tịnh thanh. Tu hành từng bước một, Tích tụ: biển mới thành.Bài 23Bởi muốn nhanh nên lại cứ cầuĐời người bọt nước phải thông sâuSáng còn ửng đỏ đôi gò máTối đã bạc phơ nửa mái đầuChính niệm tu hành từng phút giâyMong chờ không thể đạt ngay đâuNếu không dù ở đâu chăng nữaNgồi đứng ra sao cũng bạc đầu.
Bài 24Chẳng phải Thu về Nhạn mới bay,Cười cho thế sự trả rồi vay.Sao không chính niệm rời năng-sở,Tỏ bản tâm xưa chẳng khác nay. Bài 25Thế gian muôn kiếp cứ lăn trôiĐàn đúm đua đòi ăn với chơiCòn học còn tu còn đắc đạoKhông tu hết phúc lại luân hồiXưa nay mong được đời Vô-SựAi có nào ưa sinh tử thôiNhư thế mới hay nhân quả đúng

Sống không tu chỉnh chết đến nơi!.




















Bài 26Ở nơi tâm địa mới chân tuVui xuất thế gian lục căn thuThi thoảng dạo chơi đầu chóp núiCười to một tiếng biến không hư.Bài 27Hương Tích ngự dải núi Hồng.
Núi Hồng một dải thinh không xa mờ.
Cùng về với cảnh nên thơ.
Cùng ngồi tĩnh tọa thuận cơ tu hành.
Trúc, Thông rừng núi tịch thanh.
Tịch-Thanh thì mới mong thành Chân Như.
Đời người lắm sự huyễn hư.
Cũng từ chấp trước, đó từ tâm mê.
Đạo thời chẳng có tung hê.
Từ Bi Hỷ Xả, Ta về chính Ta.   


Bài 28ĂN-CHAY-MẶN------------------VỀ ĂNHay nhất là vẫn ĂN NĂNĐể cho phiền-não chẳng ăn mất mìnhVỀ CHAYHay nhất là vẫn CHAY TRƯỜNGĐể cho vọng - tưởng chẳng đường nào đi.
VỀ MẶNHay nhất là MẶN tấm lòngĐể cùng sinh chúng một lòng Quy-Y.Bài 29Đại Binh tĩnh mịch cõi Hương Thiên
Có bóng hình ai trước cửa thiềnThuở trước anh hùng lưu sử sách
Giờ đây còn lại hạnh trung kiên
Một thanh gươm vạch trời ngang dọc,Bão táp há dời được nguyện riêng.
Đại địa viên dung là đúng lýChẳng còn tướng ngã, chẳng còn phiền.
Bài 30Nhàn nhàn tính lại chuyện Đạo - ĐờiLên lên xuống xuống đã mấy nơiXoay vần sinh tử đời là cóSống mà buông xả Đạo lại khôngNhư vậy Đạo - Đời là bất nhịCòn chi chi nữa chuyện Đạo - Đời. Bài 31Đã lâu theo cảnh chẳng về nhà Nhớ tiếng chuông chùa vọng rất xa. Thung thẳm núi cao chim đua hót,¹ Rừng già mây rũ với ngàn hoa. Rêu phong cạnh đá in bóng núi, Đầy vơi dâu-bể đã trôi qua. Bao giờ mưa bão đời ngừng nhỉ? Ta lại đi về với chính ta.Bài 32Nhạc được thế này chẳng tự nhiên,
Sơn-Khê cùng người thật nhân-Duyên.Xuân về, hoa nở bờ suối Yến,Khách đến, gió đưa nhạc vấn thiền.Êm ả lời kinh xua nắng nóng,Bồng bềnh giai điệu, tán sen nghiêng. Ai mong trèo non tâm không loạn,Trẩy- hội mau về với Hương-Thiên.Bài 33Quang Minh biến chiếu mãn Nam ThiênPhúc tuệ từ bi chính pháp truyềnĐại hỷ Đại bi kim tướng hiệnHậu lai kiến Phật nguyện tâm-viên.           
Bài 34Vô minh không tỏ Chân thườngTHÂN- người tạo lắm cảnh tang thương. MIỆNG-Nói nên suy nghĩ kỹ Bởi vì nhân khẩu lắm tai ương. Ý-Lại tham cảnh ven đườngGây nên vọng tưởng tại Tâm - Vương ..()..Ba nghiệp giờ nên thanh tịnh lạiGiữ cho ngựa Ý khỏi đứt cương. Đối đãi sở năng đều buông bỏ 

Để cho căn - Ý hết so lường. 



Bài 35Chẳng phải Xuân về mới trổ hoa, Cũng từ Xuân đến, tết nhà nhà. Tình người tính cảnh, đâu phân biệt, Đời Đạo một nhà, không tách xa. Mùa Hạ hoa tàn, Xuân lại nở, Mê mờ trí tuệ, học thông ra. Phải chăng Xuân Hạ vòng xoay ấy, Tỉnh thức đêm ngày mới chính ta.  
Bài 36Hoá ranếu không phân biệtLà ta có đượcNiết bàn ngay thôi. Hoá rađi đứng nằm ngồiTâm luôn chính niệmTức thời lạc an. Hoá raĐể được an nhànChỉ cần vứt bỏ tham sân thôi mà!Hóa raMạt pháp nhiều maNếu không quy Phật,Chính tà khó phânHóa raTu mới có phầnPhúc đức, trí tuệvạn lần tinh thông.Hoá raVạn vật tính khôngNhư như vô ngạiSắc-không vẫn đồng. Hoá raTu phải lập TôngNếu không dễ lạcChấp không - có liềnHoá raHọc phải tiến lênNếu không khó thoátVô minh sâu dày.Hoá raTinh tiến đêm ngàyThì ta sẽ tỏ lời Thầy truyền traoHoá raGiảng pháp thao thaoMà không hành Đạo,chẳng bao giờ thành. Hoá raSống đời tịnh thanhChúng ta sẽ sớm Viên thành Chân như.Hoá raMọi sự huyễn hưLà do chấp trước,do từ tâm mê. Hoá raTâm chẳng khen chêThì ta có được bạn bè tình chân. Hoá raSống chẳng chính-NhânSao ta có được cơ gần chính Duyên. Hoá ra khi gặp chính DuyênNếu không tinh tiến, lại phiền chính-Nhân. 
Hoá raSống bỏ hoa-cânThì ta có được, não phiền trôi xaHoá raSống ở Ta BàTừ bi hỷ xả thì ta Bồ Đề.!
Bài 37Chẳng Chân nên mới nhiễm trầnThân-Tâm vô ngại chẳng gần sân siTính-Chân khởi dụng Từ-BiChính tà khởi niệm gốc thì Chân -Như
Bởi Chân nên vật Như-như
Chẳng mê chẳng vọng đó từ Chân - Tâm.Bài 38Chấp ngã ấy rỗng-không
Tự tại đắc tính-khôngDanh hình Không tự tínhChính niệm được chính-Tông.Bài 39Không chỗ đến đi không chốn về Đạo đâu có "hữu" để tung hê Ngày ngày chính niệm thường tinh tiến Chưa được Pháp-Thân cũng Bồ-Đề.         
Bài 40Thấy khổ vô tìnhChẳng gần thật tínhTheo Giả xa ChânSống chỉ mỗi mình Vô minh !!!Sinh diệt thị KhôngNhân quả lập TôngTính Phật vẫn đồngNgộ Không !!!Bài 41Bao nhiêu năm rồi vẫn lơ mơ, Chuông mõ âm vang cứ hững hờ. Người nói người nghe chừng đã hiểu, Ta mừng ta lại tỏ lời thơ.Ai cùng với nhau thời tri đạo, Mới rõ lòng kia thực chẳng mờ.Bài 42Giác rồi thấy vật vẫn thường Ngộ bao vọng niệm vẫn thường che Tâm Giải đi những kiến thức nhầm Thoát vô minh đã giam cầm Chân Tâm. Bài 43Đời tu là sự trốn - tìmXa trốn vọng niệm, gần tìm Chân Tâm. Ngày-sau ngộ pháp thậm-thâmỨng vào tượng gỗ cười thầm ngày-xưa. Bài 44Thế sự muôn đời chỉ có thi, Không thua chẳng thắng ấy Vô Vi. Khua tan vọng niệm hồi chuông sớm Xóa sạch vô minh: tu quán-chỉ Đức Phật thị hiện vì chúng sinh Niết Bàn trực nhận nếu chân tu Rồi khi đã rõ ràng phân biệt, Sẽ chẳng reo-hò chẳng đến-đi.Bài 45Quán chỉ đó chính quán khôngVật không tự tính là thông trí rồiSau lại tinh tiến không thôiNhất tâm chính niệm đứng ngồi lạc anChân Tâm chẳng thể nghĩ bànPhẩm nào cũng để tâm vào Chân-Không. Bài 46Nắng vàng hé nụ tầm Xuân Kéo nhân gian dậy tình Chân Đạo tràng. Xuân về dậy tiếng cười vang, cho không gian vỡ tan màng vô minh. Xuân về Ta lại chính mìnhMặc nguyên Xuân dậyMặc tình nhân gian. Bài 47.Vạn pháp bản lai chẳng có khôngCó chăng thế tục: nợ đèo bồngKhông là không tướng: ta cần rõDiệu hữu, Chân không : vốn vẫn đồng.Bài 48.Tâm gì?Chẳng có ồn àoChẳng cơn sóng dậy,chẳng gào thét chi. Tâm gì? Vô viLà cơn gió nhẹ,xoá đi huyễn tình. Tâm gì?Chẳng đục, chẳng trongKhông đi không đến,thoát vòng tử sinh. Tâm gì? Vô tướng, tuệ quangChẳng sinh chẳng diệtTùy duyên, hóa thành.Tâm gì?Thật tướng vẹn toànSướng vui cũng mặcChẳng cần lợi danh.Tâm gì?Vạn vật hóa thànhNhư như vô ngại,Thể là Chân như. 








































































Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét